Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2025

Cầu nguyện cho Nữ giới

Công trình tạo dựng của Thiên Chúa, như trình thuật Sách Sáng Thế kể lại, sẽ không bao giờ có thể đạt tới đỉnh cao và đi đến sự trọn vẹn khi thiếu đi bóng dáng người nữ. Cảnh Địa Đàng sẽ thiếu đi nét tuyệt mỹ nào đó khi chưa có sự xuất hiện của Evà. Cuộc sống của Ađam cũng sẽ không thể nào tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn nếu không có một người thiếu nữ nhẹ nhàng đi vào trái tim ông. Người nữ là một món quà vô cùng to lớn mà Tạo Hóa dành cho toàn thể chúng sinh. Chính người nữ giúp tạo thế quân bình cho sự sống, giúp trang điểm thêm cho bức tranh nhân gian hữu tình, khiến cho cuộc đời thêm ngọt ngào, thêm hương sắc.

Người phụ nữ mang đến cho ta những ngọt ngào giữa cuộc đời cay đắng, khỏa lấp ta bằng giọng nói nhẹ nhàng dễ thương. Trái tim của người phụ nữ tràn trề những cảm thông và cảm xúc. Giọt nước mắt người phụ nữ có sức làm tan chảy những cõi lòng đá lạnh khô khan nhất. Sức chịu đựng của người phụ nữ không điều chi có thể so sánh bằng. Cô đơn thay cuộc đời nào không có bóng hình người phụ nữ, tủi buồn thay kiếp sống nào không được người phụ nữ đỡ nâng.

Ta hãy nghĩ đến người bà, người mẹ, người chị của mình. Quanh năm suốt tháng chỉ âm thầm nơi xó bếp. Suốt ngày vật vã với biết bao công việc trong nhà. Nào là giặt đồ, nào là rửa chén, nào là dọn dẹp, nào là đi chợ nấu ăn. Và biết bao nhiêu công việc không tên khác nữa. Họ vẫn khiêm nhu làm những việc ấy như thể một sứ mạng Tạo Hóa đã trao cho, mà không một lời than van hay phản kháng. Khi gặp bất cứ chuyện rắc rối nào, người đàn ông thường bốc đồng nóng nảy, còn người phụ nữ thì cam chịu đợi chờ. Người đàn ông chinh phục người khác bằng lý trí và vũ lực, còn người phụ nữ thì dùng sự kiên nhẫn và nước mắt của mình để cảm hóa người ta. Tạo Hóa đã không ban cho người nữ sự cường tráng và vạm vỡ của cơ bắp, nhưng lại đặt vào trong cõi lòng họ một sức mạnh phi thường, giúp họ có thể chịu đựng được nhiều áp lực, giúp họ có thể hy sinh, giúp họ có thể gượng dậy dù có khi bị cuộc đời dày xéo và những đau đớn bủa vây. Người phụ nữ dùng con tim để suy nghĩ, và từ đó, họ có thể cảm nhận được nhiều điều, có thể thấu hiểu được nhiều chuyện mà lý trí chẳng thể nào hiểu nỗi. Tội lắm thay đứa trẻ nào thiếu đi sự chăm nom của người mẹ, buồn lắm thay cảnh gà trống nuôi con!

Thân phận của người phụ nữ là một thân phận yếu đuối và mỏng manh. Dù bên ngoài họ có mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa, tận sâu trong cõi lòng, họ vẫn cần một bờ vai để tựa vào, một cánh tay để bám lấy, một chỗ dựa để ấp ôm. Giữa cuộc sống như ngọn gió đẩy đưa họ trăm bề, họ cần lắm một cánh hoa khi sinh nhật đến, một món quà nhỏ kỷ niệm ngày gặp nhau. Trái tim họ tuy cứng rắn, nhưng cũng dễ tổn thương vô cùng. Họ cũng cần được nâng niu chiều chuộng như một bảo vật quý giá, họ cũng thích nghe những lời khen chân thành, họ cũng muốn được quan tâm bằng một tình yêu nhẹ nhàng và sâu sắc. Cái người phụ nữ thật sự cần chưa hẳn là chỗ đứng cao sang trên ngai vàng lộng lẫy. Điều họ cần nhất có lẽ là một ngọn lửa tình yêu chân thật sưởi ấm cả trái tim mình. Không gì hạnh phúc hơn đối với một người phụ nữ khi họ tìm thấy một người yêu thương họ thật lòng và sẵn sàng hy sinh tất cả để đáp lại tình yêu mà họ dành cho người ấy.Với những hy sinh mà người phụ nữ dành cho thế giới, họ xứng đáng được hưởng những phần quà quý giá nhất, họ xứng đáng được dành cho những nụ cười bình yên và hạnh phúc nhất.

Chúng ta hãy dành ít phút cầu nguyện cho mọi người phụ nữ trên thế giới. Ta hãy cầu xin Chúa trả công cho những người bà, người mẹ, người vợ, người chị em, và tất cả những người phụ nữ đã xuất hiện trong đời ta, những người đã hy sinh cho ta, đã mang đến cho ta biết bao niềm vui và hơi ấm trong cuôc đời.

Xin cho không còn người phụ nữ nào phải lâm vào cảnh buông trôi cuộc sống mình nơi những tệ nạn và nghề nghiệp bất chính.

Xin cho họ biết lấy sự dịu ngọt để cảm hóa người khác, sống hiền hòa, và là chỗ dựa cho người nam, biết nâng khăn sửa túi cho chồng, biết vỗ về an ủi con cái, biết hiếu thuận và đối đãi tử tế với bố mẹ, ông bà.

Xin cho cành hoa tươi mà Thiên Chúa đã cắm vào trái đất này luôn lan tỏa nét đẹp và hương thơm tuyệt mỹ cho thế giới.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2025

Sứ điệp Mùa Chay 2025 của Đức Thánh Cha: Chúng ta hãy cùng nhau bước đi trong hy vọng


SỨ ĐIỆP MÙA CHAY CỦA ĐỨC THÁNH CHA NĂM 2025

Chúng ta hãy cùng nhau bước đi trong hy vọng

Anh chị em thân mến!

Với nghi thức sám hối xức tro trên đầu, chúng ta bắt đầu cuộc hành hương thường niên của Mùa Chay Thánh, trong đức tin và đức cậy. Giáo hội, là mẹ và là thầy, mời gọi chúng ta chuẩn bị tâm hồn và mở lòng đón nhận ân sủng của Thiên Chúa để có thể hân hoan cử hành chiến thắng phục sinh của Chúa Kitô trên tội lỗi và sự chết, như Thánh Phaolô đã thốt lên: “Tử thần đã bị chôn vùi. Đây giờ chiến thắng! Hỡi tử thần, đâu là chiến thắng của ngươi? Hỡi tử thần, đâu là nọc độc của ngươi (1Cr 15,54-55). Thật vậy, Chúa Giêsu Kitô, đã chịu đóng đinh và sống lại, là trung tâm đức tin của chúng ta và là bảo đảm cho niềm hy vọng của chúng ta vào lời hứa trọng đại của Chúa Cha, lời hứa đã được thực hiện nơi Con yêu dấu của Người: sự sống đời đời (x. Ga 10,28; 17,3)[1].

Trong Mùa Chay này, khi chúng ta cùng nhau chia sẻ ân sủng của Năm Thánh, tôi muốn chia sẻ với anh chị em một số suy tư về ý nghĩa của việc cùng nhau bước đi trong hy vọng và khám phá lời kêu gọi hoán cải mà Thiên Chúa, với lòng thương xót của Người, dành cho tất cả chúng ta, như là những cá nhân và cộng đoàn.

Trước hết là bước đi. Khẩu hiệu của Năm Thánh, “Những người hành hương hy vọng”, gợi nhớ đến cuộc hành trình dài của dân Israel hướng về Đất Hứa, được thuật lại trong sách Xuất Hành: cuộc hành trình khó khăn từ tình trạng nô lệ đến tự do, được mong muốn và hướng dẫn bởi Đức Chúa, Đấng yêu thương dân Người và luôn trung thành với họ. Và chúng ta không thể nhắc đến cuộc xuất hành trong Kinh Thánh mà không nghĩ đến nhiều anh chị em ngày nay đang chạy trốn khỏi những tình cảnh nghèo đói và bạo lực để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và những người thân yêu của họ. Lời kêu gọi hoán cải đầu tiên xuất phát từ thực tế là tất cả chúng ta đều là những người hành hương trong cuộc sống; mỗi người được mời gọi dừng lại và tự hỏi cuộc sống của chúng ta phản ánh sự thật này như thế nào? Tôi có thực sự đang bước đi hay đang bị tê liệt, trì trệ, sợ hãi và tuyệt vọng, hoặc ngần ngại bước ra khỏi vùng an toàn của mình? Tôi có đang tìm những cách giải thoát bản thân khỏi những tình huống tội lỗi và hạ thấp phẩm giá của tôi không? Sẽ là một bài tập Mùa Chay tốt cho chúng ta khi so sánh cuộc sống hàng ngày của mình với cuộc sống của một người di cư hoặc người nước ngoài, để học cách đồng cảm với những trải nghiệm của họ và bằng cách này khám phá ra điều Thiên Chúa đang yêu cầu chúng ta để chúng ta có thể tiến triển tốt hơn trên hành trình về nhà Cha. Đây sẽ là một “cuộc xét mình” tốt cho tất cả chúng ta, những người lữ hành.

Điểm thứ hai, chúng ta hãy cùng nhau hành trình. Cùng nhau bước đi, hiệp hành, chính là ơn gọi của Giáo hội[2]. Các Kitô hữu được kêu gọi cùng nhau bước đi, chứ không phải như những lữ khách đơn độc. Chúa Thánh Thần thúc đẩy chúng ta ra khỏi chính mình để hướng về Thiên Chúa và anh chị em mình, và đừng bao giờ khép kín mình lại[3]. Bước đi cùng nhau có nghĩa là củng cố sự hiệp nhất được đặt nền trên phẩm giá chung của con cái Thiên Chúa (x. Gl 3,26-28); nghĩa là bước đi bên cạnh nhau, không chà đạp hay lấn át người khác, không đố kỵ hay giả tạo, không để ai bị bỏ lại phía sau hay cảm thấy bị loại trừ. Chúng ta hãy cùng đi về một hướng, hướng tới cùng một mục tiêu, quan tâm đến người khác bằng tình yêu thương và sự kiên nhẫn.

Trong Mùa Chay này, Thiên Chúa yêu cầu chúng ta kiểm chứng xem trong cuộc sống của chúng ta, trong gia đình, tại nơi làm việc, trong giáo xứ hay cộng đoàn tu trì, chúng ta có khả năng đồng hành với người khác, lắng nghe, vượt qua cám dỗ thu mình vào sự tự tham chiếu và chỉ quan tâm đến nhu cầu của riêng mình hay không. Chúng ta hãy tự hỏi trước Chúa xem, liệu chúng ta, với tư cách là các giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân phục vụ Vương quốc Thiên Chúa, có thể cùng làm việc với nhau hay không. Liệu chúng ta có thái độ chào đón, bằng những cử chỉ cụ thể, những người đến gần chúng ta và những người ở xa chúng ta không. Liệu chúng ta có làm cho mọi người cảm thấy họ là một phần của cộng đồng hay để họ ở bên lề[4]. Đây là lời kêu gọi hoán cải thứ hai: hoán cải hiệp hành.

Điểm thứ ba là chúng ta cùng nhau thực hiện hành trình này trong hy vọng, bởi vì chúng ta được ban một lời hứa. Ước gì hy vọng không làm chúng ta thất vọng (x. Rm 5,5), sứ điệp trung tâm của Năm Thánh[5], trở thành điểm quy chiếu cho hành trình Mùa Chay của chúng ta hướng đến chiến thắng Phục Sinh. Như Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI đã dạy chúng ta trong Thông điệp Spe Salvi, “con người cần tình yêu vô điều kiện. Con người cần sự chắc chắn khiến họ phải nói: ‘Cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thụ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta’ (Rm 8, 38-39)[6]. Chúa Giêsu, tình yêu và hy vọng của chúng ta, đã phục sinh[7]. Người đang sống và hiển trị trong vinh quang. Sự chết đã được biến đổi thành chiến thắng và đức tin cùng hy vọng lớn lao của người Kitô hữu đặt vào điều này: sự phục sinh của Chúa Kitô!

Và đây là lời kêu gọi hoán cải thứ ba: đó là lời kêu gọi hy vọng, tin tưởng vào Thiên Chúa và vào lời hứa vĩ đại của Người về sự sống vĩnh cửu. Chúng ta phải tự hỏi: Tôi có tin chắc rằng Thiên Chúa tha thứ tội lỗi của tôi không? Hay tôi hành động như thể tôi có thể tự cứu mình? Tôi có khao khát ơn cứu độ và cầu xin sự trợ giúp của Thiên Chúa để đón nhận ơn cứu độ không? Tôi có sống cụ thể niềm hy vọng giúp tôi diễn giải các sự kiện trong lịch sử và thúc đẩy tôi dấn thân thực hiện công lý, tình huynh đệ, chăm sóc ngôi nhà chung, và theo cách mà không ai bị bỏ lại phía sau không?

Thưa anh chị em, nhờ tình yêu của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu Kitô, chúng ta được nâng đỡ trong niềm hy vọng không làm chúng ta thất vọng (x. Rm 5,5). Hy vọng là “mỏ neo chắc chắn và kiên định của tâm hồn”[8]. Hy vọng thúc đẩy Giáo hội cầu nguyện cho “tất cả mọi người được cứu độ” (1 Tm 2,4) và chờ đợi để được hưởng vinh quang thiên đàng cùng với Chúa Kitô, Phu Quân của mình. Đây là lời cầu nguyện của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Hãy hy vọng, linh hồn tôi ơi, hãy hy vọng. Bạn không biết ngày nào hay giờ nào. Hãy thật tỉnh thức, bởi vì mọi thứ trôi qua trong chớp mắt, mặc dù sự thiếu kiên nhẫn của bạn có thể khiến điều chắc chắn trở nên không chắc chắn, và khiến một thời gian rất ngắn trở nên thật dài” (Lời than thở của tâm hồn với Thiên Chúa, 15, 3)[9].

Xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của Hy Vọng, chuyển cầu cho chúng ta và đồng hành cùng chúng ta trên hành trình Mùa Chay.

Roma, Đền thờ thánh Gioan Laterano, ngày 6 tháng 2 năm 2025,

lễ nhớ Thánh Phaolô Miki và các bạn tử đạo.

PHANXICÔ

________

[1] X. Tông thư Dilexit nos (24/10/2024), 220.

[2] X. Bài giảng Thánh lễ tuyên phong hai Chân phước Giovanni Battista Scalabrini e Artemide Zatti, 09/10/2022.

[3] X. Ibid.

[4] X. Ibid.

[5] X. Tông sắc Spes non confundit, 1.

[6] Tông thư Spe salvi (30/11/2007), 26.

[7] X. Ca tiếp liên Chúa Nhật Phục Sinh.

[8] X. Giáo lý Giáo hội Công giáo, 1820.

[9] Ivi, 1821

#sudiepducthanhcha #sudiepmuachay

ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI

Một trong những lễ đẹp lòng trái tim Mẹ Maria nhất, chắc hẳn là lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Thánh lễ này nhằm tôn kính đặc ân riêng cho Mẹ là đã...